Xin chào chị Thanh Hồng, nữ chủ nhân "xinh đẹp" của bài viết "Làm dâu gia đình cá biệt, con dâu hỗn láo và độc ác là phải"!
Thế mà giờ chị tính từng đồng, từng hào sữa, viên nang chức năng thế này thế nọ. Mẹ tôi đây, không ở với ông bà nội, nhưng ông tôi bị ốm, mẹ toàn tự cắt thuốc (mẹ tôi biết chút về thuốc nam) rồi gửi cho ông uống. Từ ngày ông uống xong thì khỏe mạnh hẳn ra, mà còn bớt lẫn hẳn. Tính số tiền thuốc đó ra cũng phải hơn triệu (Đấy là tính riêng tiền đó đấy nhé, chứ chưa tính các khoản sữa, thuốc cho ông bà) nhưng mẹ tôi chả đòi lấy một đồng.
Tôi không biết chị có phải chính là bà chị dâu của anh Tiến hay
không. Làm dâu mà hỗn láo, độc ác thì bị em chồng đánh đập cũng đáng
đời! Và quả thực, nếu tôi là anh Tiến, tôi không chỉ đạp cho chị 2 cái
đâu mà còn đánh nhiều hơn thế chị ạ.
Tôi cũng không biết khi viết bài tâm sự "Chị dâu lăng mạ và suýt tát
bố chồng",
anh Tiến có thêm mắm thêm muối không. Nhưng đọc vài câu trong bài chia
sẻ của chị thì tôi chả buồn quan tâm xem điều đó có đúng sự thật không
nữa. Tôi cũng đang rất muốn tống cổ chị ra khỏi nhà đây.
Thứ nhất, chị nói nhà chồng hạn hẹp này nọ, phải ý tứ, rồi bố chồng
em chồng lại vô tư thái quá!
Thử hỏi, bố chồng nuôi chồng chị lớn tới chừng này để cho chị đè đầu cưỡi cổ, liệu ông có kể công không? Nếu có, anh chị phải trả nợ cho bố chồng cả đời cũng chưa hết nhỉ?
Tôi
xin thưa với chị thế này. Bố chồng, em chồng nếu vô tư thái quá, chị có
thể nhắc thông qua chồng. Tôi nghĩ điều này rất đơn giản chứ cần gì
phải ức chế đến thế?
Chị bảo sinh hoạt ở nhà chồng phải ý tứ.
Điều đó là tất nhiên, nàng dâu nào chả phải vậy. Còn nếu phòng của vợ
chồng chị cách phòng em chồng có một tấm rèm thì thuê thợ về xây thêm
bức tường, làm cái cửa ra vào. Sau đó bố trí cho đồ đạc sao cho hợp lý.
Chả lẽ làm cái tường mất cả cây vàng sao mà người có thu nhập cao như
chị lại không làm được?
Thứ hai, chị nói em trai ra ở riêng dễ dàng. Chị nói chú ấy cứ ở nhà, thế là không nghĩ cho vợ chồng anh chị.
Nhưng
chị có biết, kể cả em chồng ra riêng ở thì còn bố chồng nữa. Hay ý chị
là phòng bố chồng chị không gần đấy nên hai vợ chồng chị thích làm thế
nào cũng chẳng ai quan tâm?
Tôi xin lưu ý với chị, nhà là nhà
của bố chồng chị, chồng chị và cả em chồng chị chỉ là con thôi chị ạ.
Trên hộ khẩu cũng có phải nhà của 2 anh em đâu mà chị có quyền gì bắt em
chồng phải ra ngoài ở? Anh Tiến nói thế đúng rồi còn gì nữa.
Nhà
anh Tiến thì anh cứ ở. Chị không chịu được thì người phải dọn đi là chị
chứ sao lại là ông em chồng? Chị nói em chồng phải biết nghĩ thế này
thế nọ nhưng chị cũng ích kỷ nghĩ cho mỗi bản thân mình chứ có khác gì
đâu.
Thế chị bắt em chồng ra thuê nhà trọ tuềnh toàng trong khi
có nhà cao cửa rộng. Như vậy, chị xem lại có nghĩ cho em chồng không?
Xin chị đừng lôi con cái ra làm bình phong cho chị tìm cớ đành hanh ở
cái nhà chồng hiền lành của mình nhé.
Thứ ba, chị bảo bố chồng đóng tiền như vậy là đúng. Rồi chị còn cho, nếu anh Tiến thương bố sao không nhận đóng hộ bố luôn?
Tôi
không hiểu nổi tại sao chị lại có cái suy nghĩ rất chi ích kỷ và vô lý
ấy. Nếu lương anh Tiến mà cỡ 10 triệu, chắc anh ấy kiêm luôn phần nuôi
bố chứ ở đó mà đóng hộ. Tất nhiên tôi không bàn tới việc anh ấy có hiếu
tới đâu mà đang bàn tới cái sự vô lý đùng đùng của chị.

Và quả thực, nếu tôi là anh Tiến, tôi không chỉ đạp cho chị 2 cái đâu mà còn làm nhiều hơn thế chị ạ.
Bố mẹ tôi, các cô
chú tôi không bao giờ đòi bố mẹ đóng một đồng nào. Thậm chí họ còn gửi
tiền về cho ông bà tiêu, sữa mua riêng cho ông với bà.
Thứ năm, tôi khó chịu nhất với chị là xen vào vấn đề chia chác của nải trong nhà chồng.
Ai bảo với chị là ông cụ sẽ về ở với gia đình dâu trưởng nào? Trong bài viết của anh Tiến tôi chả thấy đề cập gì chuyện đó cả. Mà nếu tôi là ông, tôi về ở với anh Tiến còn hơn là ở với đứa con dâu nanh nọc như chị.
Mà kể cả nếu ông có ở với con trưởng thì cũng sao? Nhà trước đó ông cho anh chị ở nhờ chứ có phải nhà anh chị đâu? Chia 50-50 là đủ rồi. Tiền hàng tháng chị cũng sách nhiễu ông 3 triệu và nhiều khoản phụ phí bé bỏng nữa rồi, chị còn muốn sao? Hơn nữa, anh Tiến có bảo đòi ăn thua đâu mà chị nghĩ ra được đến cả đoạn đấy rồi thế nhỉ?
Xin chị
cũng đừng nghĩ mẹ tôi là con dâu hiền lành nên chịu đựng nhẫn nhục. Xin
lỗi, nhưng mẹ tôi có khi còn dữ hơn cả chị đấy nhé. Chị là
con dâu
mà bắt bố chồng đóng tiền, sao tôi cứ thấy khó chịu và bất bình quá.
Đành rằng ông ở đó, ăn chung, đóng tiền ăn là phải. Nhưng cái vấn đề lo
sức khỏe cho ông là bổn phận làm con, sao ông phải đóng? Nếu thế thì ông
tự ra hiệu mua luôn cho nó xong, lại đỡ bị ăn chặn.
Thứ tư, chị
bảo con dâu không làm cũng chẳng sao. Chị còn nói, sao 2 con trai không
làm mà ngồi đó kêu ca hay con ruột không thương thì đừng bắt con dâu
phải thương cụ?!
Xin lỗi chị nói câu này, tôi thấy ngay tính chị
hay thích so đo. Nếu là một người phụ nữ hiền lành, thấy bố chồng không
được chính con ruột thương thì lại càng thương cụ mới phải. Đằng này
chị cũng vào hùa, kiểu như "Các chú không thương sao tôi phải thương?".
Càng
đọc tâm sự, càng nghe chị nói, tôi càng thấy bản tính hẹp hòi của chị.
Nhờ bố chồng làm chút thì được, nhưng nhờ bố đóng luôn cả tiền điện,
tiền nước thì nó vô lý lắm chị ạ. Thu tiền rồi còn bắt ông bỏ tiền riêng
đóng, thế thì không biết số tiền còn dư chị để làm gì?
Chị làm
dâu con trong nhà, nhưng ngồi vắt chân lên ghế. Chị để cả nhà nai lưng
làm công cho chị à? Họ lười thì chị vừa làm vừa nghĩ cách bắt hay kéo họ
làm. Bố chồng chị, chồng chị chắc chắn là những người rất biết điều.
Chị mới về làm dâu đã làm gì nhiều mà cứ gân cổ lên tranh đòi quyền lợi
nhanh thế?
Đọc
đoạn nào trong bài, tôi cũng thấy chị kêu vợ chồng chị thiệt thòi này
nọ. Thế chị đẩy đứa em chồng ra khỏi gia đình, sống bơ vơ cô quạnh một
mình thì cậu ấy có thiệt thòi không? Chị bắt đứa em nhận phần ít hơn vì
chị còn phải lo cái chuyện tương lai cho ông cụ, thế em chồng chả nhẽ
không đóng góp gì à?
Chị còn thấy làm dâu việc hỗn láo với bố
chồng là chuyện bình thường thì tôi nói thật, tôi mà là em chồng chị,
tôi chắc không đủ bình tĩnh đạp chị 2 đạp đâu. Nói chung, nếu chị cứ im
lặng sống trong bóng tối, sẽ chẳng có ai biết được con người chị đen
tối, xấu xa, ác độc như thế. Tôi mong, các con chị sau này sẽ không thừa
hưởng cái tính cách đáng khinh ấy của mẹ nó.
P/S chị: Đề phòng chị cho rằng tôi là đàn ông bênh vực đàn ông nhưng tôi xin thưa, tôi là phụ nữ, chị nhé.